Mẹ là ngọn gió của đời con

Thứ ba - 26/10/2010 02:25

Mẹ là ngọn gió của con suốt đời

 
“Đêm nay con ngủ giấc tròn
Mẹ là ngọn gió của con suốt đời”
Trong cuộc đời có ai lại không được lớn lên trong vòng tay của mẹ, được nghe tiếng ru ầu ơ ngọt ngào, có ai lại không được chìm vào giấc mơ trong gió mát tay mẹ quạt mỗi trưa hè oi ả. Và trong cuộc đời này, có ai yêu con bằng mẹ, có ai sẵn sàng sẻ chia ngọt bùi cùng con như mẹ. Mẹ có thể từ bỏ hết của cải, mọi thứ ân sủng quý giá nhất cũng chính là mẹ tôi.
            Với tôi cũng vậy, mẹ là người quan tâm đến tôi nhất và cũng là người mà tôi yêu thương và mang ơn nhất trên đời nay. Tôi vẫn nghĩ rằng mẹ tôi không đẹp, không đẹp vì không có làn da trắng, khuôn mặt tròn phúc hậu hay đôi mắt long lanh…mà mẹ chỉ có khuôn mặt gầy gò, rám nắng, vầng trán cao, những nếp nhăn của cái tuổi bốn mươi, của bao lo âu trong đời in hằn trên khóe mắt. Nhưng ba tôi bảo mẹ tôi đẹp hơn những phụ nữ khác ở vẻ đẹp trí tuệ, nhanh nhẹn, tháo vát. Trên cương vị là một người vợ tài giỏi, một người mẹ nghiêm khắc. Có những lúc ngồi bên cạnh mẹ bàn tay âu yếm vuốt tóc tôi, mọi ý nghĩ tan biến hết. Tôi có cảm giác khó tả, cảm giác như chưa bao giờ tôi được nhận nhiều yêu thương đến thế. Dường như một dòng yêu thương qua bàn tay mẹ đã vào sâu trái tim tôi, qua ánh mắt trìu mến, qua nụ cười ngọt ngào…qua tất cả những gì của mẹ. Từ nhỏ đến lớn tôi đón nhận tình yêu vô hạn của mẹ như một ân huệ, một điều đương nhiên .
            Trong con mắt của mỗi đứa trẻ, mẹ sinh ra để chăm sóc con. Chưa bao giờ tôi đặt câu hỏi: “Tại sao Mẹ chấp nhận hy sinh vô điều điện vì con ?” Mẹ tốt, rất tốt với tôi nhưng có lúc tôi nghĩ Mẹ thật quá đáng, thật ác. Đã đôi lần, mẹ mắng tôi, tôi đã khóc. Khóc vì uất ức, cay đắng chứ đâu khóc vì hối hận. Rồi cho đến một lần…Tôi đi học về muộn, bước vào nhà, mẹ đã mắng xối sả vào mặt tôi. Tôi ức lắm và hét to: “Sao mẹ quá đáng thế, mới đi học về mệt mỏi lại nghe tiếng mẹ mắng nhiếc đủ điều, bực tức cái gì cũng về nhà trút hết lên đầu con”. Cứ tưởng tôi phải ăn một cái tát đau điếng, nhưng không mẹ chỉ lặng người, hai gò má tái nhợt khóe mắt rưng rưng. Có gì đó khiến tôi không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ.
            Tôi chạy vào phòng, khóa cửa mặc cho ba cứ gọi mãi ở ngoài. Tôi đã khóc, khóc nhiều lắm ướt đầm trên gối nhỏ xinh. Đêm càng về khuya, tôi thao thức, trằn trọc. Có cái cảm giác thiếu vắng hụt hẫng mà tôi không sao tính được. Tôi đã tự an ủi mình bằng cách, tôi đang sống trong một thế giới khác người mẹ của tôi, không cần phải học hành, sẽ rất hạnh phúc. Nhưng đó đâu lấp được khoảng trống trong đầu tôi. Phải chăng tôi thấy hối hận, phải chăng tôi đang thèm khát yêu thương?
            Suy nghĩ miên man làm tôi thiếp đi dần dần. Trong cơn mơ màng, tôi cảm thấy như có một bàn tay ấm áp khẽ chạm vào tóc tôi, kéo chăn cho tôi. Đúng rồi tôi đang mong chờ cái cảm giác đó, cảm giác ngọt ngào đầy yêu thương. Tôi chìm đắm trong giây phát diu dàng ấy, cố nhắm nghiền mắt vì sợ nếu mở mắt, cảm giác đó sẽ bay mất, xa mãi vào hư vô. Sáng đó tôi phải ăn bánh mì, không có cơm trắng như mọi ngày. Tôi đánh bạo hỏi ba xem mẹ đã đi đâu, ba bảo mẹ bị đau, bà bảo mẹ bị đau, phải nằm viện một tuần lễ. Cảm giác buồn tủi đã bao trùm lên cái khối óc bé nhỏ của tôi. Mẹ nằm viện rồi ai sẽ nấu cơm, ai sẽ giặt giũ, ai tâm sự với tôi. Tôi hối hận chỉ vì nóng giận quá mà làm tan vỡ hạnh phúc của ngôi nhà nhỏ này. Tại tôi mà mẹ ốm, cả tuần ấy tôi rẩt buồn. Nhà cửa thiếu tiếng nói và nụ cười của mẹ sao mà cô độc thế. Bữa nào tôi cũng ăn cơm bụi, không có mẹ thì lấy ai nấu những món tôi thích. Ôi! Sao tôi nhớ đến thế những món rau luộc, thịt hầm của mẹ quá.
            Sau một tuần mẹ về, cha tôi là người ra đón mẹ đầu tiên. Vừa thấy mẹ tôi đã chạy đến ôm chặt mẹ. Mẹ khóc nói: “Mẹ xin lỗi con, mẹ không nên la mắng con. Con…con tha thứ cho mẹ nhé” Tôi xúc động nghẹn ngào, nước mắt tuôn ướt đẫm. Tôi chỉ muốn nói: “Mẹ ơi lỗi tại con, tại con hư, tại con không ngoan, tất cả là tại con”. Nhưng sao những lời ấy khó nói đến thế. Tôi đã ôm mẹ khóc rất nhiều. Chao ôi! Sau cái tuần ấy tôi mới thấy mẹ  quan trọng đến nhường nào. Hằng ngày mẹ bù đầu với công việc mà sao mẹ y như có phép thần. Sáng sớm, mẹ đã lo cơm nước cho bố con tôi. Bố con tôi như những chú chim non đón nhận từng giọt tình cảm ngọt ngào từ mẹ. Những bữa nào không có mẹ, bố con tôi hò nhau làm việc toáng cả lên. Mẹ còn giặc giũ, quét tước nhà cửa… việc nào cũng chăm chỉ hết. Mẹ đã cho tôi tất cả nhưng tôi chưa báo đáp được gì cho mẹ. Kể cả những lời yêu thương tôi cũng chưa nói bao giờ. Đã bao lần tôi trằn trọc, lấy hết can đảm để nói với mẹ nhưng rồi lại thôi chỉ muốn nói rằng: Mẹ ơi bây giờ con lớn rồi, con mới thấy yêu mẹ, cần mẹ biết bao nhiêu. Con đã biết yêu thương, nghe lời mẹ. Khi con mắc lỗi, mẹ nghiêm khắc, nhắc nhở con không còn giận hờn nữa, con chỉ cúi đầu nhận lỗi và hứa sẽ không bao giờ phạm phải nữa. Khi con vui buồn con đều nói với mẹ để được mẹ vỗ về bằng bàn tay âu yếm, đôi mắt dịu dàng. Mẹ là mẹ của con, mà là bạn của con, là chị là tất cả của con. Con lớn rồi mới biết mình hạnh phúc hơn những đứa trẻ bất hạnh đó vì con có đầy đủ tình cha, mẹ.
            Mẹ ơi, mẹ hy sinh nhiều cho con đến thế mà chưa bao giờ mẹ đòi con trả công, mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất, cao cả nhất, vĩ đại nhất. Đi suốt đời này không có ai bằng mẹ đâu. Có ai sẵn sàng che chở cho con, bất cứ lúc nào. Ôi mẹ yêu của con. Nếu ai có mẹ xin đừng làm mẹ buồn và khóc vì mình. Hãy hiếu thảo với mẹ nhé!
Huỳnh Thị Khánh Ly - Lớp 9/2

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây