Con muốn nói với mẹ rằng: Con yêu Mẹ!

Thứ ba - 26/10/2010 13:10

Con muốn nói với mẹ rằng: Con yêu Mẹ!

            Trong cuộc đời chúng ta, ai là người canh từng giấc ngủ, miếng ăn của ta ? Ai luôn cảm thấy ta luôn còn nhỏ dại, cần sự chở che? Ai luôn thấy vui khi ta ăn được một muỗng cơm, đi được bước đi chập chững đầu tiên? Đó chính là người mà ta gọi một cách thân thương là MẸ. Mẹ là người luôn theo dõi từng bước đi, từng giấc ngủ; một cái ngã của bạn, mẹ cũng thấy xót xa.

     “Mẹ là lọn mía ngọt ngào, là tiếng dế đêm thâu, là ánh đuốc soi đường khi con lạc lối”

            Hằng đêm, khi con còn đang say giấc, thì ngoài kia mẹ đang vật lộn với cuộc sống khó khăn. Bàn tay mẹ gầy gầy, xương xẩu như chứng tỏ  sự cực khổ mà mẹ phải trải qua để con của mẹ được sung sướng, đủ đầy. Mẹ của em có dáng người nhỏ nhắn, mái tóc đen đã lấm tấm một vài sợi bạc được mẹ cuộn tròn lên rất gọn gàng. Tuổi đời đã ngoài bốn mươi nhưng những gì mà mẹ đã trải qua thật vất vả quá sức của mẹ. Sáng sớm khi em thức dậy đã thấy mẹ đi làm nhưng trên bàn đã có sẵn tô mì  nóng hổi thơm phức mẹ làm cho em ăn để kịp giờ học. Bận rộn đủ việc nhưng mẹ rất quan tâm đến việc học hành của em. Mỗi tối, sau khi dọn dẹp xong, bao giờ mẹ cũng ngồi vào bàn cùng em để lắng nghe em kể về chuyện học hành, giảng giải giúp em những chỗ còn chưa hiểu trong bài học. Trên gương mặt trái xoan đã điểm một vài nếp nhăn của mẹ lại nở nụ cười thật tươi khi em đạt điểm tốt, thoáng nét buồn lo lắng khi em bị điểm kém nhưng không bao giờ la mắng em mà luôn gần gũi động viên, an ủi. Thời gian dần trôi, mái tóc đen của mẹ đã điểm màu thời gian, làn da thêm rám nắng, đôi mắt đã xuất hiện thêm vết chân chim vì những nhọc nhằn, sương gió mà mẹ trải qua để nuôi con nên người nhưng tình yêu của mẹ đối với con là vô bờ.

                        “ Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào

                          Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào

                          Lời mẹ êm ái như dòng lúa chiều rì rào

                          Tiếng ru êm đềm trăng vàng soi bóng mẹ yêu ”

Vậy mà, đôi khi con thật vô tâm, con rất ít khi làm thơ cho mẹ, con chỉ thích làm thơ kể lể chuyện con tim. Con quên mất trong trái tim của con là dòng máu của mẹ và một tình yêu theo năm tháng vững bền. Mẹ ơi, con muốn nói với mẹ rằng: con yêu mẹ, người phụ nữ vĩ đại nhất của con, người đã mang nặng con chín tháng mười ngày, soi sáng con đường cho con đi, luôn âm thầm động viên con để giờ đây con được lớn khôn, trưởng thành. Xin cho con được một lần ôm mẹ thật chặt và khắc lên tim hình dáng của mẹ thân yêu!

Nguyễn Thị Thu Thủy – Lớp 7/1

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây