CÂU LẠC BỘ THƠ 20/11/2010

Thứ bảy - 20/11/2010 01:35

CÂU LẠC BỘ THƠ 20/11/2010
 
Lời tựa:
“..Thời gian thấm thoát. Nửa đời nghề như một giấc chiêm bao. Mái tóc đen đã chớm màu sợi bạc. Bao buồn vui, hạnh phúc của “người lái đò” tôi đã trải. Bao khó khăn, vất vả của cuộc đời tôi đã qua. Còn trong tôi nguyên vẹn tình yêu nghề mà tôi hằng mơ ước những ngày thơ…” (Tâm sự - Lê thị Minh Thái)
                Vâng, cuộc đời của người gieo hạt đầy dần lên bao nhiêu kỉ niệm. Bao nhiêu kỉ niệm là bấy nhiêu xúc cảm. Bao nhiêu xúc cảm là bấy nhiêu tình. Tình đơm hoa kết trái cho đời mãi mãi màu xanh.
                Có ai đó đã ví sự kì diệu của thơ giống như sự kì diệu của những sợi tơ. Nó giăng mắc khắp nơi để nối kết những xúc cảm tinh tế của con người, để nối kết những tâm hồn đi tìm những tâm hồn đồng điệu. Trong cái lạnh của trời đất cuối thu, con người còn cần đến nàng thơ ấy hơn bao giờ hết. Chẳng phải để làm gì, ngoài một điều giản dị duy nhất: để thấy lòng mình không lạnh giá, để thấy tâm hồn mình không đóng băng, để thấy rằng mình không cô đơn.
Chủ đề MÙA THU
                Trong bốn mùa của trời đất thì có lẽ, mùa thu là mùa dễ làm say đắm lòng thi nhân hơn cả. Đã có biết bao vần thơ đẹp dành tặng cho người tình mùa thu quyến rũ ấy. Để bây giờ, ngay tại nơi đây, mùa thu lại làm xao động tâm hồn chúng ta từ những vần thơ thu giản dị của các thầy cô giáo. Khi “Sợi nắng nghiêng nghiêng lá chuyển vàng” ta hiểu rằng thu đã đến. Thu đến, cả trời đất như vào mùa:
                                                Thoang thoảng bay trong gió mùa thu,
                                                Mùa quả chín và mùa hoa sữa
                                                Một nửa gió đưa ra biển cả,
                                                Nửa kia về tràn ngập nước Hàn giang.


                 Trong những vần thơ ấy của cô giáo Xuân Liễu, ta vẫn kịp nhận ra một chút thu rất riêng của Đà Nẵng. Sự tinh tế trong cái nhìn của cô giáo là ở chữ “một nửa” rất thơ kia. Thành phố cuối sông đầu biển này nhận từ thu hương vị ngọt ngào trong cái chữ “ một nửa” rất khiêm nhường mà lại vô cùng hào phóng ấy. Để rồi, trong nét thu của đất trời ấy, điểm đến của bài thơ vẫn là thu của lòng người, thu của những cảm xúc trong trái tim người dạy học. Đó là thu của hoài niệm chẳng thể nào quên trong xúc cảm của cô giáo Ngô thị Nho :
                                                                Trời sang thu
                                                                Mưa bay vào cửa lớp
                                                                Mắt em nhìn
                                                                Tôi chợt nhớ hương xưa
                                                                Đường đến trường
                                                                Đôi vai ướt vì mưa
                                                                Tà áo nhẹ
                                                                Khẽ đưa em vào lớp
                                                                Lời thầy giảng
                                                                Làm tan cả cơn mưa
Đó là thu của niềm vui hiện tại, miên man trong từng trang giáo án:
                                                                Mùa thu về trống trường vang vang,
                                                                Thầy cô giáo lại bước lên bục giảng,
                                                                Say sưa với từng trang giáo án,
                                                                Mùa thu về trên mái tóc nào hay!
 
Chủ đề THẦY - CÔ
                                          Rồi một ngày tôi quay về trường cũ
Mái trường xưa vẫn đứng đó trầm tư.
Ngẩn ngơ bước giật mình hồi trống đổ
Ngước mắt tìm quanh, đồng nghiệp tôi đâu ...
Quên sao hình ảnh của ngày xưa yêu dấu
Vết chân còn in bóng nơi đây
Dáng nho nhỏ, môi mỉm cười tươi thắm
Bao nhiêu năm góp nhặt bấy nhiêu ngày...
Đọc bài thơ “ Trở lại bến đò xưa” của cô giáo Trần Thị Tùng, tôi  nhận ra rằng: cuộc đời đi dạy của mỗi chúng ta là sự đầy dần lên của bao nhiêu kỉ niệm. Kỉ niệm như ngọn lửa thắp nhen bao cảm xúc, là hành trang nuôi dưỡng tâm hồn. Để một ngày nào đó, bước chân trở về chốn cũ, mong muốn gặp lại  đồng nghiệp, tìm lại hình ảnh của ngày xưa mà một thời gắn bó. Nỗi niềm ấy không chỉ riêng ai mà là tất cả cho những ai gắn với sự nghiệp trồng người. Dẫu có đi về đâu cũng nhớ và mong một lần quay về bến cũ. Đọc những vần thơ của các thầy cô viết về cuộc đời dạy học, cứ thấy xôn xao bao nỗi niềm, cũ mà mới; bình dị mà hoá thiêng liêng. Vâng, đó là ước mơ ngày nào được trở thành cô giáo:
                                               Mơ ước trở thành cô giáo nhỏ
                                               Mãi theo em suốt cả tuổi thơ
                                               Tay cầm phấn giảng bài khe khẽ
                                               Ngỡ em thơ chăm chú nghe mình
                Đó cũng là những trăn trở, âu lo ấm áp tình yêu thương kết thành tiếng thơ chứa chan xúc cảm trong những vần thơ của cô giáo Thanh Hà tổ HS, cô Thuỳ Vân tổ NN, cô Nguyễn Thị Thuận của tổ SĐ… và trong những nỗi niềm ấy có một tiếng lòng trong trẻo và chân thành đến lạ. Đấy là nỗi niềm của cô giáo Tố Loan tổ NV:
Ai cũng bảo chủ nhiệm là khổ
Tôi lần đầu chủ nhiệm thấy vui
Thương học trò ríu rít chim non
Thấy mình có thêm bầy con thơ dại.
Mỗi phận người, hoàn cảnh mà thương
Đứa không cha, đứa mất mẹ, đứa không bình hường…
Đứa sáng phu hồ, chiều tới lớp…

Ai cũng bảo chủ nhiệm là khổ
Tôi lần đầu chủ nhiệm… nên thương.
Người ta nói “ thơ là tiếng nói của tình cảm”. Nếu không có cái gốc tình cảm ấy, thơ sẽ kém chân thực và không có sức lay động trái tim con người. Đọc thơ của các thầy cô, thấy quý hơn, trân trọng hơn nghề dạy học cũng chính  cảm xúc chân thành ấy.
                Chúng ta đã được giao cảm với bao tiếng lòng, bao cung bậc cảm xúc lắng kết trong những vần thơ tha thiết ân tình của các thầy cô giáo qua những chủ đề về mùa thu, về trường lớp, về thầy cô, về quê hương, đất nước, gia đình. sẽ thật thiếu sót nếu không nói đến những bài thơ tình rất đáng yêu điểm vào trong những xúc cảm dạt dào ấy. Cảm xúc ấy đôi khi đến thật bảng lảng:
Sông Hàn thơ mộng dệt thành thơ
Dịu dịu, êm êm ở đôi bờ
Thuyền ai đợi đó, chờ tôi với
Chầm chậm mái chèo cho gửi thơ
                                            (Đôi bờ- Phạm Thị Lệ Thuỷ)
                Gửi thơ hay cũng chính là gửi một chút xao xuyến với một ai đó bên bờ sông Hàn thơ mộng.
                Có khi nó lại là một sự lỡ nhịp để con người cứ hoài khát khao tìm kiếm:
        Chiều vàng, chiều tím, chiều xanh ngắt
                                                Tôi lỡ yêu em, cũng một chiều
Sao đường Trần Phú tôi tìm mãi
Mà hướng Bạch Đằng em cứ đi
                                                                                      ( Một chiều- Võ Ánh Nga)
                Để rồi cô Vũ Hương lại thêm một lần nữa giúp ta hiểu vì sao tình yêu lại diệu kì đến thế:
Áo trắng chiều ơi nắng gió ơi
Mênh mông là chỗ có em ngồi
Xin cho một chấm trong trời đất
Để vịn qua chiều em dắt tôi
                                                        (Áo trắng)
                Vâng, người ta khát nhau chỉ để được “vịn” vào nhau mà đi qua bao nắng gió của cuộc đời. Giản dị vậy thôi nhưng đó là sự kì diệu của tình yêu đấy. Vì tình yêu kì diệu như thế mà biết bao người mãi khao khát đi tìm. Bài thơ Hoa muộn của cô giáo Lê Lan là một bài như vậy. Trong thơ chị, tình yêu, cuộc sống, hạnh phúc- những cái giá trị nhất của cuộc đời – không bao giờ là muộn nếu ta biết chờ đợi, biết nâng niu và trân trọng chúng.
Đừng trách sao hoa không nở sớm
Có hề chi- nở muộn cũng là hoa
Lan xinh
Cúc thắm
Mai vàng đượm
Lặng lẽ trong sương nở sáng trời.
Hoa muộn - ừ thì hoa nở muộn
Chút lòng tôi có muộn bao giờ
Hỏi người tri âm còn đứng đợi
Bên vườn thơ - Hoa tôi nở - càng tươi…
 
Chủ đề TRƯỜNG - LỚP
                                                            Trời sang thu, mưa bay vào cửa lớp
Mắt em nhìn, tôi chợt nhớ hương xưa
Đường đến trường, đôi vai ướt vì mưa.
Tà áo nhẹ, khẽ đưa em vào lớp

Vâng! Nói đến mùa thu là nói đến mùa tựu trường. Mùa của những cô cậu học sinh háo hức cắp sách đến trường, đến lớp. Mùa bận rộn của những ai là Thầy, là Cô. Năm học mới lại bắt đầu! Trong mỗi người chúng ta ai ai cung mang trong mình những nổi niềm riêng. Thầy Đặng Công Tuấn bồi hồi, nhớ lại:
“Ngày nào còn bỡ ngỡ
Cầm quyết định trên tay
Giáo sinh thành giáo viên
Miền xuôi lên miền núi.
 
Xuống xe lại nhớ nhà
Bâng khuâng giữa núi rừng
Kìa rừng Quế vẫy gọi
Hòa quyện tiếng chim kêu.
 
Như một khúc giao tình
Cùng đón chào bạn mới
Vào ngày đầu năm học
Náo nức rộn niềm vui.
….  ”
Từ một giáo sinh trẻ trung, yêu đời nay thoắt cái đã trở thành người Thầy giàu lòng nhiệt huyết, đầy ắp kinh nghiệm. Mang đến cho tâm hồn trẻ thơ những bài học quí báu. Người đã thắp sáng những ước mơ, ươm mầm xanh cho đất nước. Như những vần thơ mà thầy Phạm Văn Tú đã từng tâm sự:
“Đến trường em học nhiều điều,
Toán, Văn, Lý, Hóa bạn cùng Sử, Sinh
Tiếng Anh, Thể, Mỹ, Địa, Tin
Môn nào cũng thích, môn nào cũng hay
Từ sáng sớm đến chiều hôm
Đầu thu mát mẻ, cuối xuân ấm tình
Chúng em nỗ lực hết mình
Thầy, cô dạy dỗ nhọc nhằn quản chi…”
Các em đến trường học biết bao điều lạ, biết được bao điều hay. Thầy cô như những còn đò cần mẫn đưa biết bao đoàn khách qua sông. Để rồi vào một chiều nọ, chợt bâng khuâng khi đứng giữa sân trường và:
“Tôi đứng nơi đây mải miết nhìn
Bỗng nghe lòng thấy chút bâng khâng
Dưới sân áo trắng tinh khôi quá
Tựa ngỡ như hoa đẹp lạ lùng.”
Ôi đẹp làm sao tuổi học trò! Cái tuổi thơ ngây hồn nhiên ấy!
Cô Võ Loan của chúng ta đã xao xuyến, đã bâng khuâng trước vẻ hồn nhiên của đàn em nhỏ. Và cứ như thế, cô thả hồn hòa cùng các em. Cô cứ mải mê nhìn, mải mê ngắm:
“Tôi mải mê nhìn, mải ngắm trông
Duyên dáng làm sao bóng học trò
Tung tăng chạy nhảy hồn nhiên thật
Xao xuyến lòng tôi lúc tan trường.”
 
Kính thưa quí thầy, cô giáo!
Trường Phạm Ngọc Thạch chúng ta năm nay bước sang tuổi thứ 8. Tám năm ấy chưa phải là dài, nhưng nó đã kịp gắn kết tình cảm các thầy, cô lại với nhau. Và dường như trong mỗi chúng ta, ai ai cũng đã gắn bó với mảnh đất, với ngôi trường và với con người nơi đây từ rất lâu lắm rồi!
Ngôi trường nằm trên một mảnh đất ven biển của thành phố Đà Nẵng. Cuộc sống nơi đây còn rất nhiều khó khăn, thiếu thốn. Những học trò nhỏ của chúng ta áo chưa đủ ấm, dép vẫn còn đứt quai. Đồng cảm với các em, chúng ta hãy nghe tâm sự của cô giáo xuân Liễu: qua bài thơ “Trường Tôi” :
“Trường tôi ở một phường ven biển
Ba dãy nhà trông cũng khá khang trang
Hàng cây đã bốn mùa tươi tốt lá
Hè đến, ve về hát râm ran.
 
Lớp lớp học trò đã từ đây,
Tỏa đi khắp ngả, biết bao ngày.
Mấy mùa phượng nở, ôi lưu luyến!
Biết chăng còn nhớ những cô, thầy?
 
Thương em tấm áo chưa được trắng,
Nhà nghèo, đến lớp, dép đứt quai,
Bữa đó, bữa no, cơn nóng lạnh,
Thương mẹ tảo tần, áo rách vai.
 
Trường tôi còn biết bao gian khó,
Gánh nặng trên vai chặng đường dài
Mong một ngày mai rồi sẽ khác,
Nụ cười em nở rạng tương lai.”
Vâng, trường  ta còn biết bao gian khó. Nhưng chắc hẳn rằng, một ngày không xa, trường chúng ta sẽ đổi thay. Lớp lớp đàn em sẽ ngoan hơn, học giỏi hơn, vững bước vào tương lai rộng lớn. Như những “Búp bàng xanh” đang vươn lên trong cái se lạnh đầu mùa  đông,  cô Bùi Thị Nga đã viết:
“Những búp bàng xanh,
trên cành,
Như măng non
mọc thẳng.
Những búp bàng xanh,
Sớm nay
thức dậy,
xanh biếc cả bầu trời.
Sân trường,
nắng mới, reo ca.
Những búp bàng xanh,
Bừng lên,
một sức sống,
Mãnh liệt,
như tuổi thơ em,
Bát ngát
Đầu cành.”
 
Chủ đề TÌNH YÊU GIA ĐÌNH - QUÊ HƯƠNG - ĐẤT NƯỚC
Trong không khí phấn khởi, thi đua lập thành tích chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam, ngày hội của ngành chúng ta, bên cạnh những vần thơ xúc cảm về mùa thu, những suy tư, trăn trở về trường lớp và những suy ngẫm về nghề nghiệp, chúng ta còn bắt gặp đâu đó những vần thơ tràn ngập yêu thương dành cho Mẹ, cho quê hương, đất nước.
Vâng! Mẹ! Tiếng gọi thiêng liêng quá! Ai trong chúng ta, từ khi cất tiếng khóc chào đời đã biết gọi “Mẹ”. Mẹ là tất cả. Dù đi bất cứ nơi đâu, hình ảnh người mẹ luôn khắc sâu trong tâm trí mỗi chúng ta. Hình ảnh ấy càng rõ nét hơn trong bài thơ “Mẹ” của thầy Võ Nguyên Thiệu:
Mẹ già nay đã bảy mươi
Nguyện cầu trăm tuổi có dư hơi nhiều.
Trần ai Mẹ khổ đủ điều
Cháo mai lỏng lẻo, cơm chiều không no.
Tháng ngày chồn chất nổi lo,
Một mình xoay xở than cò cho con.
Bây giờ thân mẹ mỏi mòn,
Các con đâu cả, mẹ còn nhớ thương
Chắp tay vái lạy mười phương
Trọn tình mẩu tử, mẹ thương con cùng
Cõi trời đất, cảnh mông lung
Chí tình con, mẹ hiếu trung trọn đời
Hãy thương nhớ mẹ ai ơi!
Nghìn trùng xa cách, nghìn khơi khó tìm.
Đồng cảm với thầy Thiệu, chúng ta lại bắt gặp sự đồng điệu giữa hai tâm hồn của hai người phụ nữ: Mẹ và con gái. Người con gái đồng cảm với nỗi đau của người mẹ. an ủi, động viên mẹ vượt qua nổi buồn mất cha. Bài thơ “Có khoảng cách nào” của cô giáo Minh Hồng thật xúc động biết bao!
“Con biết mẹ buồn từ khi Bố đi xa,
Ngôi nhà vắng rộng dần lên nổi nhớ
Con biết những khuya, mẹ một mình trăn trở,
Một mình bên ảnh Bố ngày nao…
 
Bố xa rồi ánh nắng cũng chênh chao,
Con vẫn biết niềm thương đâu dễ nhạt,
Nhưng mẹ nhỉ, giữa buốt long mất mát
Hẳn Bố mong mẹ bớt những đau buồn
 
 Sớm mai này thanh hóa tiếng chuông,
Bố dẫu xa, vẫn gần bên mẹ
Cũng như con, sẽ mãi là như thế
Có khoảng cách nào ngăn nổi yêu thương.”
 
Đúng  vậy, “Có khoảng cách nào ngăn nổi yêu thương”. Tình yêu thương của con người thật bao la rộng lớn. không chỉ dừng lại ở tình yêu giữa trai và gái, giữa mẹ và con, giữa vợ và chồng, giữa ông bà và cháu mà ta còn có tình yêu thương giữa cô và trò.
 
Kính thưa quý thầy, cô giáo!
Trong những ngày vừa qua, ắt hẳn trong chúng ta ai cũng có chung một niềm đau khi chứng kiến những trận lũ, lụt ngập tràn các tỉnh Bắc trung bộ và Nam trung bộ. Biết bao người phải sống cảnh “màn trời chiếu đất”, cơm không đủ no, áo không đủ ấm. Và hình ảnh những em học trò đến trường thật đáng thương biết nhường nào! Bài thơ “Thương học trò vùng lũ” của cô giáo Võ Thị Ánh Nga tổ Lý – Kỹ thuật đã thể hiện rõ điều ấy. Tác giả muốn gửi gắm tình yêu thương của mình đến với các em học sinh miền trung sau cơn lũ lịch sử này. Lời thơ mộc mạc, giản dị nhưng thấm đượm tình người:
Áo em còn đẫm mùi bùn,
Chân không mang dép, tay run chờ mì.
Lũ về, cặp, vở ra đi,
Sách ướt hết chữ, còn gì mang theo.
Đến trường, chân lội, tay chèo,
Lũy tre cuối xóm còn đeo rơm vàng.
Thương em trò nhỏ gian nan,
Cố lên – Cô gửi em ngàn yêu thương.
 
Lời kết:
                Kính thưa quí vị đại biểu!
                Kính thưa các thầy, cô giáo
                Qúi vị đại biểu và các thầy cô giáo vừa thưởng thức những vần thơ dung dị, mộc mạc, những câu hát ân tình chất chứa niềm yêu thương được cất lên từ trái tim của những người làm nghế gieo hạt, ươm mầm của trường THCS Phạm Ngọc Thạch. Qúy vị xem đây như là tiếng lòng của của các thầy cô giáo được tâm sự trong ngày Hội vui  hôm nay để trang trải lòng mình. Lời tâm sự ấy còn nhiều, còn dài, nhưng do thời gian có hạn chúng tôi xin không nêu hết được. Chương trình Câu lạc bộ Thơ - Nhạc xin được khép lại tại đây. Cuối cùng thay mặt các thầy cô giáo trong tập thể HĐSP Nhà trường xin cảm ơn sự chú ý lắng nghe của quí vị đại biểu, của các thầy cô giáo. Xin kính chúc các quí vị đại biểu sức khỏe, chúc các thầy cô Khỏe - Vui - Hạnh phúc trong mùa 20/11.
           Xin trân trọng cảm ơn!
( Vương Bình – Quế Anh )

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây