LỄ KỶ NIỆM 29 NĂM NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM

Thứ ba - 22/11/2011 02:48

LỄ KỶ NIỆM 29 NĂM NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM
 
                Trong  không khí tưng bừng, náo nức của cả nước chào mừng 29 ngày Nhà giáo Việt Nam (20/11/1982 – 20/11/2011), trong những ngày qua, Trường THCS Phạm Ngọc Thạch đã phát động thi đua “Tháng học tốt”  tuần lễ “Dạy tốt, Học tốt” nhằm lập thành tích đón chào ngày hội lớn.  phong trào thi đua diễn ra sôi nổi ở các lớp học và trong các tổ công đoàn, tổ chuyên môn trong toàn trường. 
Phong trào thi đua diễn ra sôi nổi ở các lớp nhất là học sinh, thi đua học tập tốt để đạt những “bông hoa” điểm 9,10 dâng tặng thầy cô giáo. Liên đội còn tổ chức thi  “KHÉO TAY HAY LÀM” trong các Chi đội: Khối 8, 9 thi làm hoa, khối 6,7 thi làm thiệp đã được các em học sinh hưởng ứng và tỏ rõ đôi bàn tay khéo léo của mình.
Các thầy cô giáo trong các tổ chuyên môn đã bỏ nhiều công sức  nghiên cứu cho bài giảng của minh ngày mai được tốt hơn, giúp các em hiểu bài hơn.  Bên cạnh đó, các thầy cô giáo còn viết lên những vần thơ về đất nước và con người, về nghề nghiệp. Đây cũng là một phong trào được tổ chức vào dịp kỷ niệm 20-11 hàng năm qua những lời thơ dung dị mà tha thiết, những câu hát ân tình chất chứa niềm tin yêu về đất nước và con người, về nghề nghiệp ... giữa dòng đời trăm lối ngổn ngang.  Và có thể xem như là tiếng lòng của tập thể sư phạm trường THCS Phạm Ngọc Thạch.
 



 Lễ kỷ niệm 20 -11 được diễn ra vào chiều ngày 19/11/2011, trong không gian ấm áp của những ngày đầu đông, tiết trời se lạnh , buổi lễ được đón tiếp các vị khách mời từ phía Đảng ủy - UBND Phường Nại Hiên Đông, các đơn vị kết nghĩa Cụm trinh sát 408,  Đại đội 353 Hải quân, Ban đại diện CMHS toàn trường, các thầy cô giáo đã từng công tác tại trường nay đã nghỉ hưu cùng với tất cả CB-CC-VC của trường.  Trong buổi lễ này, Nhà trường đã nhận được những lời chúc tốt đẹp, những lẵng hoa tươi thắm, những món quà tặng của Đảng ủy, UBND phường, của các bậc cha mẹ học sinh và các đơn vị kết nghĩa. Đó là nguồn động viên, khích lệ làm cho CB CCVC của trường có thêm lòng yêu trường yêu lớp và có niềm vui trong sự nghiệp trồng người.
Trong buổi lễ này, Câu lạc bộ Thơ – Nhạc được tổ chức trong niềm vui chờ đợi, mong chờ của tập thể HĐSP. Bởi đây là dịp để thầy cô giáo bày tỏ niềm tâm sự về tình cảm, nỗi lòng về nghề nghiệp của mình bằng những lời thơ dung dị mà tha thiết, những câu hát ân tình chất chứa niềm tin yêu về đất nước và con người, về cỏ cây, hoa lá, về nghề nghiệp ... giữa dòng đời trăm lối ngổn ngang.  Và chúng tôi có thể xem đây như là tiếng lòng của tập thể  Hội đồng sư phạm .
Sau đây là những góp nhặt các nội dung từ Câu lạc bộ Thơ – Nhạc
I. Quê hương, đất nước
Trong mỗi chúng ta, ai cũng có một quê hương - một vùng đất để khi đi xa mà thương mà nhớ, một vùng đất để khi trưởng thành, nhìn lại một thời của tuổi thơ biết bao kỷ niệm ngọt ngào. Đó là tuổi thơ êm đẹp với cánh diều biếc chao nghiêng trên cánh đồng rộng mênh mông, tuổi thơ với dòng sông êm đềm nơi có sự nhẹ nhàng của mái chèo khua sóng, tuổi thơ của những đêm trăng thanh bình ngan ngát hoa cau…Vâng, mọi thứ tưởng như đời thường trong cuộc sống thường nhật của mỗi chúng ta nhưng lại rất gần gũi, quyện hòa với tâm hồn mỗi người, chất chứa cả sự thiêng liêng một hồn của dân tộc, đã tự nó lưu lại trong ký ức tuổi thơ và thỉnh thoảng bỗng dâng trào lên trong tâm trí, trong khóe mắt của người xa quê.
 Quê hương hiện hữu gần gũi, quyện hòa với hồn người.
"Quê hương là gì hở mẹ?
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ?
Ai đi xa cũng nhớ nhiều...
Tuổi thơ của mỗi chúng ta đều có dấu ấn của những kỷ niệm vui buồn  thời ấu thơ cắp sách tới trường trong tình cảm yêu thương của thầy cô giáo và bạn bè.
"Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ..."
II. Mái trường- Thầy cô     
                Những giọt nước thi nhau vội vàng rơi xuống! Những cơn mưa bất ngờ khiến con người ta bất chợt lặng im, lặng im để nghe tiếng mưa, lặng im để nghe tiếng hơi thở của đất-trời trong buổi giao mùa. Vâng! Có thể nói rằng, mùa thu là mùa của không gian bao la với những bức tranh thiên nhiên muôn màu rực rỡ. Trong ký ức tuổi thơ, mùa thu luôn gắn liền với tà áo trắng tung tăng trên con đường đến mái trường thân thương của thời thơ ấu, gắn liền với cảm giác xao xuyến bồi hồi khi tiếng trống khai trường vang lên xóa tan đi cái không khí nóng nực của những ngày mùa hạ, gắn liền với bao kỷ niệm buồn vui trong ngôi trường quen thuộc, mà ở đó thầy cô đã dành cho ta tình cảm bao la, tình thương yêu vô bờ bến, dìu dắt, dạy dỗ ta khôn lớn nên người.

 
               Trong thơ cô Xuân Liễu viết vào dịp 20/11 năm học trước, những vần thơ của cô giáo Liễu, ta nhận ra một chút thu rất riêng của mùa thu. Thu sang đất trời như đổi khác nhưng với người làm nghề ươm mầm, gieo hạt lại bước vào vụ mới, lại tiếp tục gieo trồng, vun xới cho mùa sau mà quên đi thời khắc giao mùa
Mùa thu về trống trường vang vang,
                                                                Thầy cô giáo lại bước lên bục giảng,
                                                                Say sưa với từng trang giáo án,
                                                                Mùa thu về trên mái tóc nào hay!
Để rồi, trong nét thu của đất trời ấy có nét thu của lòng người, thu của những rung cảm trong trái tim người dạy học. Đó là thu của hoài niệm chẳng thể nào quên trong xúc cảm dạt dào của cô giáo Ngô thị Nho qua bài  : Nắng thu
                                                Trời sang thu
                 nắng vàng rơi cửa lớp
Gió thu về
bụi phấn rơi rơi
Có hạt bụi nào
rơi vào trang giấy
Có hạt bụi nào
theo gió thu bay
Nhưng gió ơi!
xin đừng!
Có hạt bụi nào                                                 
  rơi trên tóc thầy.
Để trời sang thu,
nắng vàng rơi cửa lớp
Hoa cúc vẫn vàng
đợi nắng thu sang
Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi, cùng với mái tóc bạc dần  theo năm tháng là lớp lớp học trò trưởng thành chắp cánh bay xa. Chỉ còn người đưa đò ở lại, cần mẫn, chở đầy tình thương, đưa các thế thế sau tới bờ bến tương lai. Nếu có thể, xin thời gian hãy ngừng trôi,  ta sẽ trở về với ký ức tuổi thơ để được tri ân  thầy cô của mình, bởi lời cảm ơn không thể nói bằng lời.
Sự mong muốn, mong muốn được trở lại ngày xưa, mong muốn thời gian hãy ngừng trôi để ta như được trở lại với tuổi thơ cắp sách đến trường trong       Ký ức – Thời gian cô giáo Khánh Vân cất lên tiếng gọi tha thiết
Thời gian ơi!
có bao giờ
có bao giờ ngừng trôi
Một phút thôi
Của tháng ngày vội vã
Tôi tìm về kí ức một thời thơ
(Khánh Vân)
                Để rồi sau một thời gian xa cách, cô Thu Sương, cô Túy Hồng khi về thăm lại trường cũ mà ngỡ như vừa mới xa, trong ký ức các cô lại hiện về mái trường yêu dấu hình bóng, lời giảng của thầy cô  thuở nào: 
Bao năm về lại trường xưa
Đã lâu mà ngỡ như vừa mới xa
Sân trường nhuộm mấy mùa hoa
Lời xưa bóng cũ xa rồi thầy ơi
                                            (Võ Thị Thu Sương)
Ngày xa trường hạ nắng đong đưa
Trải thân đời với thời gian sương gió
Về thăm trường nào thầy bạn năm xưa
Tường mái rêu phong phủ bụi thời gian
Nhưng bạn bè ơi có bao giờ ngoảnh lại
Người lái đò – chở khách sang sông.
                                  (Võ Thị Túy Hồng)
Thời gian trôi đi, đó là sự vận động của đất trời, là những bước chuyển mình đầy tinh tế của  vạn vật trước thời khắc giao mùa. Cùng với sự vận động không ngừng mang tính quy luật ấy, bao trang đời yêu thương được mở ra sau sự ngân vang của tiếng trống trường, Cảnh đẹp bất tận của mùa thu vàng rực rỡ như được hòa quyện vào nụ cười của trẻ thơ. Cô Xuân Liễu đã thổ lộ nỗi niềm đó:
Mùa thu đi qua để lại tiếng trống trường
Năm học mới bao trang đời lại mở
Mùa thu đi qua để lại bao nỗi nhớ
Thuở học trò cắp sách đến trường yêu.
Giờ đã trở thành cô giáo, mái tóc đã phai màu nhưng âm vang tiếng trống trường luôn ngân lên trong ký ức khi mùa thu đi qua
Mùa thu đi rồi còn lại trong ta
Tiếng trống khai trường dội vào trong kí ức
Đường đến trường lá hoa vui rộn rã
Và mùa thu sống mãi giữa hồn tôi
                                                       (Mùa thu đi qua – Lê Thị Xuân Liễu)
Thời khắc giao mùa từ hạ sang thu, đôi khi còn là những kỷ niệm đẹp của những tình cảm ngây thơ, trong sáng, hồn nhiên, khó có thể nói lên lời, chỉ biết gửi tình yêu thương của mình vào trong màu đỏ như lửa cháy của những chùm Phượng vỹ, trong khoảng rộng mênh mông rợp bóng mát của sân trường tràn ngập tiếng ve
Gió thu về vắt qua nỗi nhớ
Tiếng ve sầu rơi cả tuổi thơ rồi
Chùm phượng vĩ dấu tình yêu cháy đỏ
Vào trái tim  tôi -  ngọn lửa yêu thương!                                                                
                Và đến một lúc nào đó, không thể kìm nén được, ký ức lại trào dâng mãnh liệt trong lòng, mở ra bao kỷ niệm tuổi thơ ngọt ngào thương mến, cô Phan Thị Loan đã phải thốt lên tiếng nói từ trái tim mình
                                Ký ức ạ! Sao người da diết quá
Thành giọt mồ hôi thắm ướt những trang đời
                Trong thế giới muôn màu của ký ức tuổi thơ, chúng ta có thể khẳng định rằng, tình cảm lớn lao nhất là tình thương vô bờ bến mà thầy cô giáo đã dành cho chúng ta. Dù vất vả như thế nào, thầy cô vẫn một lòng chở che, dìu dắt chúng ta. Lúc gặp khó khăn, bàn tay ấm áp, giọng nói nhỏ nhẹ, ân cần của thầy cô lại đến với chúng ta, tiếp thêm nghị lực để chúng ta vững tin, vươn lên trong cuộc sống.
Mái trường nơi ghi dấu biết bao kỷ niệm buồn vui của một thời áo trắng. Trong cuộc đời của mỗi con người, ai cũng có những kỷ niệm đẹp về thầy cô, về  bè bạn, về mái trường yêu dấu mà mình một thời gắn bó. Hình bóng thầy cô, bạn bè, hàng cây, ghế đá, bục giảng thân quen hồi nào vẫn còn in đậm trong lòng anh.  Để rồi khi  trở lại mái trường xưa, vào một ngày hè đầy sân hoa nắng, anh lại tha thẩn giữa sân trường rợp nắng, tìm một cơn gió mát  bỗng trong anh một miền ấu thơ xưa trong ký ức hiện về…
Tôi về thăm lại trường xưa
Vẳng tiếng ve xa gọi mùa hè gần
Nắng chói chang
Đầy sân hoa nắng
Tôi đi trong im lặng
Tìm cơn gió mát
Thổi mơn man thời thơ ấu xa xôi…
Tôi lại gặp tôi
Bên hàng cây thầm lặng
Tha thẩn giữa sân trường rợp nắng
Miền ấu thơ xưa, tôi lạc lõng bây giờ
Chút bâng khuâng, năm tháng cũ hiện về
Thấp thoáng dáng hình ai sương khói
Hư thực, tỉnh mê, tôi lạc giữa đơn côi…
Xưa ngờ nghệch để bây giờ thầm hỏi
“Áo trắng đâu rồi, Áo trắng ơi?!”
                                                (Ngọc Vũ)
III. Tình yêu nghề nghiệp
Tình cảm, trách nhiệm lớn lao như trời biển ấy như một hành trang để hôm nay chúng ta đồng hành cùng bao lớp học trò thân thương. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, vất vả, nhưng tình yêu thiết tha với nghề nghiệp, đã giúp chúng ta vượt lên tất cả mọi khó khăn của cuộc sống đời thường, để có niềm tin vững chắc vào sự nghiệp trồng người. Cô Thanh Hương đã gửi gắm trong lời tâm sự của mình với người mà cô  một đời gắn bó
Con đường nào em đã đi qua
Cái thuở học trò bao ngày vất vả
Mùa hạ cháy bụi  đỏ đầy lá cỏ
Mùa mưa về đất quấn chặt bàn chân
 
Con đường nào em đã đi qua
Bao nhọc khó chẳng bao giờ em kể
Nhưng anh biết ước mong thành cô giáo
Đã giúp em tôi vượt mọi nẻo đường.
(Phạm Thị thanh Hương)

                Khi đã đặt trọn niềm tin vào tình yêu đối với nghề, dù hoàn cảnh khó khăn đến đâu cô Ngọc Hà vẫn vững vàng chéo lái con đò của mình . Bác Hồ đã từng nói “ Dù khó khăn đến đâu cũng phải ra sức thi đua “Dạy thật tốt – học thật tốt”
Dẫu cho mưa nắng bốn mùa
Vững vàng tay lái người đưa con đò.
                              ( Ngọc Hà)
                Cô Lê Thị Huế hơn 30 năm gắn bó với phấn trắng bảng đen, có lúc nào thảnh thơi để được thư giãn, lúc nào cũng băn khoăn, trăn trở trong giấc ngủ của mình, chắt chiu từng con chữ như chắt chiu từng mầm xanh từ đất, từng giọt nước từ trời.
Miệt mài tỉnh giấc nghĩ các em
Từng con chữ rơi vào trang giáo án
Như chắt chiu mầm xanh từ đất
Như chắt chiu giọt nước từ trời
                                   ( Lê Thị Huế)
                Cùng tâm trạng với cô Lê thị Huế, cô Ny Sa, cô Kim Liên, cô Minh thái, thầy Vũ thành Vinh và thầy Phạm văn Tú  qua tâm sự của mình trong những lời thơ dung dị mà chất chứa nỗi niềm đau đáu, lo âu, có lúc tự thốt lên thành lời lo cho đàn em thân yêu của mình nhưng vẫn dạt dào niềm tin, hy vọng:
 
Phấn trắng bảng đen bên đèn trang giáo án
Với đàn em những khuôn mặt sáng ngời
(Võ Thị Ny Sa)
Mỗi sáng,  mỗi chiều đến lớp
                                                                Có bạn bè và cả ước mơ xa.
                                                                                                                (Vũ Thành Vinh)
Lòng thầy thắt lại làm sao bây giờ?
(Kim Liên)
Mong em mau lớn nên người
Góp công xây dựng cho đời thêm tươi
                                                (Phạm Văn Tú)
Gắng lên em nhé, học trò nhỏ Nại Hiên!
Tôi tin lắm một ngày mai mới mẻ
Và thương lắm lời thầy nhỏ nhẹ:
Học trò mình rồi sẽ khá lên thôi!…
                                                                         ( Lê Thị Minh Thái)

                Cuộc đời như một dòng sông cứ chảy miết không thôi. Mới ngày nào bỡ ngỡ trên bục giảng trong ngày đầu lên lớp, thế mà đã sắp rời xa bục giảng. Những mái đầu xanh giờ đã điểm  bạc. Để rồi một ngày nào đó gặp nhau để  được bày tỏ bày tỏ nỗi niềm. Cô Võ thị Loan đã nói:
Ta Lại ngồi đây ta với ta                                                                                   
Xin mượn vần thơ gửi nỗi lòng                                                                     
Ba mươi năm trước tôi gặp bạn                                                                      
Bỡ ngỡ nơi xa đến gặp trường 
Cố nhân năm ấy thời xuân sắc                                                                 
Nhật chiếu sương pha bạch mái đầu
Xin hẹn gặp nhau ngày tái ngộ                                                                      
Nhặt màu kí ức phủ rêu phong
(Võ Loan)
                Trong lời bài hát “Mái trường tôi yêu” của Thầy giáo Võ Ngọc Bích có viết:
Nơi tôi đến thì thêm yêu. Nơi tôi xa cồn cào nối nhớ. Đó là mái trường của tôi – Nơi có những tấm lòng chắt chiu cho đời qua từng lời giảng. Cô Mỹ Lê, thầy Đức Bình, cô Hồng Nhung đã thổ lộ lòng mình qua những vần thơ mộc mạc:
Lời em giảng hòa quyện vào trong nắng
                   Thoảng trong sương hơi thở của tình người.
(Trần Thị Mỹ Lê)
Ngày xưa qua cầu tình yêu
Nay em qua cầu sớm chiều em thơ
Gió bay để tóc rối bời
Câu ca em hát vần thơ cho đời
(Nguyễn Đức Bình)
Ngày ngày em đến mái trường
Vòng tay ôm ấp tình thương cô thầy
                                                                                                                                (Lê Thị Hồng Nhung)
Sự hy sinh thầm lặng của người làm nghề gieo hạt là vô cùng, cái mong muốn là làm sao những lời dạy bảo của mình các em luôn ghi nhớ để sống sao cho xứng đáng với công ơn của thầy. Thầy Công Tuấn đã nói lên niềm tâm sự ấy:                   
Một lời khuyên biết thế nào cho đủ
Các em mang theo mỗi bước hành trình
Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên
Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá…
(Đặng Công Tuấn)
Ngày ngày lên lớp giảng bài, tối về quây quần bên gia đình ấm cúng, lúc này mẹ mới được gần gũi bên con, cháu được gần gũi bên bà. Niềm vui của người mẹ dường như lúc này mới nhìn thấy được chút nắng trên vai con sau một ngày đi học trở về. Lòng mẹ  thật bao la. Mỹ Yến đã tâm sự:
Thời gian như cơn gió
Nhẹ nhàng qua ... Tất cả xa rồi
Tuổi thơ êm đềm trong tiếng à ơi
Cánh võng chao theo tóc bà bạc trắng
Đôi mắt mẹ ánh niềm vui thầm lặng
Con đi học về vương chút nắng trên vai
(Mỹ Yến)
Những cảm nhận được chúng tôi góp nhặt từ những mảng đề tài khác nhau của các thây cô giáo có thể là chưa thực sự sâu sắc, chưa khai thác đúng tâm trạng của từng người nhưng phần nào chúng tôi cũng đã nói thay lời tâm sự của các thầy cô với quí‎ vị đại biểu, với các thầy cô giáo để chia sẻ niềm vui, nỗi lòng của những người làm nghề gieo hạt. Hi vọng Câu lạc bộ 20 - 11 mùa sau có nhiều thầy cô giáo trong tập thể HĐSP sẽ bộc bạch tâm sự của mình qua những vần thơ mới, để nói lên những lời yêu thương hơn làm cho cuộc sống chúng ta mỗi ngày thêm tươi đẹp, để vơi đi những toan tính đời thường.
(Trần Thị Tùng – Nguyễn Văn Quỳnh)

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây